"Quyền Được Biết" là trách nhiệm, bổn phận của chúng ta

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Không phải ngẫu nhiên từ định chế bao quát của mình mà Liên Hiệp Quốc chọn ngày 28 tháng 9 hàng năm là ngày “Quốc tế quyền được biết” (International Right to Know Day). Từ trước đó vào năm 2002 hơn 100 quốc gia và 60 tổ chức quốc tế về tự do thông tin ngôn luận trên khắp thế giới tụ họp tại thủ đô Sofia của Bulgaria thành lập mạng lưới FOI - Freedom of Information - (Tự do thông tin). Đây là một mạng lưới toàn cầu hoạt động nhằm cổ xúy quyền được tiếp cận thông tin cho tất cả mọi người, không phân biệt quốc gia, cũng như thúc đẩy những chính phủ mở rộng, minh bạch và có trách nhiệm với công dân nước mình.

Quyền được tiếp cận thông tin là một quyền làm người quan trọng và thiết yếu nằm trong tuyên ngôn nhân quyền được LHQ quy định mà nguyên tắc của nó khi tuân thủ sẽ góp phần tạo nên sự minh bạch cho mọi nhà nước.

Quyền Được Biết” cũng tạo ra những cơ hội cho mọi công dân tham gia và giám sát tích cực, hiệu quả cho những quyết định liên quan đến sự điều hành đất nước, bảo vệ nhân quyền của từng cá thể và cộng đồng.


Tại Việt Nam quyền này của người dân, vô hình chung, đã bị triệt tiêu trong quá khứ bởi sự cai trị khắc nghiệt, nó chỉ được thực hiện hạn hẹp tượng trưng không đáng kể trong vài năm gần đây, chủ yếu là để tuyên truyền với quốc tế dưới chế độ độc tài toàn trị CSVN nơi mà giữa thế kỷ 21 truyền thông đa phương tiện nối mạng toàn cầu, thế giới như dưới một mái nhà, văn minh nhân loại như hoàng kim nhưng người dân Việt Nam chỉ được biết những gì mà đảng CS và nhà nước tay sai của nó cho phép biết thông qua 100% các tờ báo do nhà nước quản lý và một “quốc hội nhân dân” nhưng 97% đại biểu là đảng viên CS!?.

Tại sao đồng đẳng cùng là nhân loại trong cộng đồng thế giới, là chủ nhân của một đất nước mà năng lượng để vận hàng guồng máy nhà nước ấy là do chúng ta đóng góp thì chúng ta lại không được biết những điều tưởng chừng như phải được biết nếu không muốn nói là xin chúng ta được biết!? Như đơn cử vài trường hợp….

- Trong 190 quốc gia trên thế giới chỉ có chế độ CSVN là một trong 5 nước CS còn sót lại duy trì song song 2 nhà nước (nhà nước đảng và nhà nước dân) trong một quốc gia suốt từ trung ương đến địa phương, có bao giờ chúng ta được CP hay Quốc Hội minh bạch báo cáo cho biết ngân sách mà đảng CSVN hàng năm đã “ngốn” là bao nhiêu chưa? Dù kinh phí hoạt động của Đảng Cộng sản Việt Nam được bố trí trong dự toán cấp ngân sách trình Quốc hội, Hội đồng nhân dân quyết định (Luật Ngân sách nhà nước số 01/2002/QH11 ngày 16 tháng 12 năm 2002)

Nếu biết rằng Tổng chi ngân sách nhà nước VN năm 2013 ước tính 986 nghìn tỷ đồng (tính tròn).(*)

Không thể tìm ra con số chính thức, nhưng chúng ta ước đoán khiêm tốn ngân sách “đảng” nó phải “ngốn” vài phần trăm trong tổng chi này thì cũng đã lên tới vài trăm ngàn tỷ đồng cho một số (chỉ một số thôi) trong khoảng 4 triệu đảng viên CSVN ăn trên ngồi đó với mỗi một công việc duy nhất là chỉ đường cho đoàn tàu CS chạy trên đường ray XHCN đến ga “thiên đàng” cuối cùng (nhưng không biết ở đâu)!?. 39 năm, kể từ 1975, cả một “thái sơn” mồ hôi nước mắt nhân dân đã “bốc hơi” một cách vô ích mà hiếm có một quốc gia nào trên thế giới này (dù là giàu có) chịu hao tốn một cách vô lý như vậy!.

Tuy nhiên còn hơn thế, có một thứ mà chúng ta rất “cần phải biết” khi giá trị của nó còn vượt qua mọi vật chất, tiền bạc… Đó là sự “hưng vong” của dân tộc, khi mà 90% các quốc gia CS quốc tế hùng mạnh, đã từ bỏ CNXH quay về với dân chủ tư bản hay đa nguyên chính trị gần 30 năm rồi thì tại sao các chóp bu CSVN vẫn cứ khư khư giữ lấy thứ CNXH lạc hậu này mà không một lời tham khảo ý kiến toàn dân? Dù họ đã “sáng tạo” dùng vài trăm tỷ đồng để làm chi phí lấy ý kiến sửa đổi Hiến Pháp?

Điều mà chúng ta có “quyền phải biết” và phải được trả lời một cách minh bạch là tại sao nghịch lý như vậy? Nếu đất nước này không phải là của riêng họ (vài trăm chóp bu CSNN)!?.

Chúng ta cương quyết có “quyền phải biết” và họ (Các chóp bu CSVN) phải dứt khoát trả lời, cùng một bản chất sự việc như nhau, thì tại sao CP/Philippines hoàn tất hồ sơ khởi kiện tranh chấp biển đảo lãnh hải với bọn bá quyền Trung Quốc còn Việt Nam chúng ta thì không? dù tuyệt đối công luận thế giới khuyến khích? Có thể các chóp bu CSVN vong bản thì không, nhưng 90 triệu dân Việt không phải 100% đồng lòng – Chúng ta có “quyền phải biết” họ nhân danh ai? trên cơ sở nào?.

Ngay trong những người vẫn hay biện minh, cố tin vào đảng và nhà nước cộng sản, đến lúc này cũng cảm thấy có sự hồ nghi nên cũng đã vượt qua sự sợ hãi để đòi hỏi “quyền được biết”, cụ thể là Thư ngỏ của 61 đảng viên ngày 20-07-2014, và kiến nghị của 20 tướng tá quân đội nhân dân ngày 4-9 về hiệp định biên giới năm 1999, hiệp định vịnh Bắc bộ năm 2000, nhất là về nội dung hội nghị Thành Đô năm 1990 vốn làm cho họ cũng phải hoang mang. Thì bổn phận và trách nhiệm của chúng ta là đòi hỏi có “quyền được biết”, biết để nhận diện ai là kẻ thù đích thị của dân tộc, biết để chung lòng thắp lên khát vọng cho quê hương.



______________________________

Em Muốn Biết

Cu Tèo (Danlambao) - Lâu nay có nhiều điều em muốn biết, nhưng không dám hỏi ai. Nay có phong trào “Chúng tôi muốn biết” rộ lên như muôn hoa đua nở, em cướp thời cơ, phát huy tinh thần “nắm thắt lưng quần địch mà oánh” của thời chiến tranh chống Mỹ kíu nước, em nhắm vào các bác mà hỏi cho ra lẽ nguồn cơn.

Những điều gì em muốn biết? Ôi nhiều quá. Ngổn ngang trăm mối tơ vò, em chả biết bắt đầu từ mô cho “đúng quy trình” như người ta “xả lũ đúng quy trình” hồi năm ngoái khiến dân chạy không kịp vắt dò lên cổ. Thôi, nhớ ra điều nào, em nguyện, theo quy chế “xin-cho”, được báo cáo các đồng chí, à quên, các bác ra đây hay điều nấy.

Thưa rằng thì là, như em được dạy dưới mái trường XHCN: trước Tháng Tư 1975 đồng bào Miền Nam sống dưới ách Mỹ Ngụy bị bóc lột tận xương tủy, cực kỳ đói khổ đến hạt muối cũng không có mà ăn, cái khố cũng nỏ có mà mặc… khiến đồng bào Miền Bắc khi đó vừa ra khỏi chiến tranh đang lo xây dựng CNXH nên cũng chẳng dư dả gì muối, thừa mứa chi vải, nhưng vì tình đồng bào ruột thịt đã phải “cắn hạt muối làm đôi”, cắt bớt “ba tấc vải thô” vốn đã không đủ che kín “ông cụ”, để chi viện cho Miền Nam. Thế nhưng tại sao sau khi phỏng được hai hòn, thay vì đem thực phẩm đồ dùng này nọ vào cứu trợ khẩn cấp, ngoài ấy lại vào vơ vét về những thứ xưa nay ngoài ấy gọi là “bã tư bản đế quốc” của người ta? Về mặt nhân sự, tại sao Kách Mạng không đưa đồng bào từ địa ngục Miền Nam ra thiên đường xhcn, song KM lại làm trò ngược lại: đua nhau bỏ thiên đường vào địa ngục để cho ngày nay “rau muống” mọc tràn lan, “cá gỗ” bơi đầy đường từ miền xuôi lên mạn ngược.

Em nghe nói trước 1975, trình độ phát triển của Miền Nam ngang hàng và thậm chí còn cao hơn một số nước trong khu vực mà ngày nay họ lại là bậc thầy của VN thống nhất hai miền, như Nam Hàn, Đài Loan, Singapore, Thái Lan… là do đâu?

Nhờ Triển lãm CCRĐ vừa rồi em được biết sự cách biệt giàu nghèo giữa địa chủ và bần cố nông ngày xưa là bất công nên phải đấu tố, tịch thu đất địa chủ chia cho dân cày, nhưng bây giờ sự cách biệt giàu nghèo còn lớn gấp ngàn lần, mà sao cứ thấy bọn địa chủ mới này vẫn cứ phây phây bình chân như vại? Rồi cái bọn “Trí, Phú, Địa, Hào” ác ôn bác đảng hô hào “đào tận gốc trốc tận rễ” từ năm 1930 đến nay đã được 84 năm rồi mà chẳng những không trốc mà “gốc” càng to “rễ” càng chắc gấp vạn lần; chỉ tính cái giai cấp đệ nhất phải đào là “Trí” nay cả khối cán bộ đặc cán mai cũng chạy chọt bằng được cái “Tiến sĩ” để treo nơi bàn thờ bác, và để thăng quan tiến chức. Tại sao miệng thì “đào” mà tay thì trồng tốt tươi như vậy?

Em nghe thiên hạ đồn rùm beng, đi đâu cũng xầm xì: tại Hội nghị Thành Đô 1990, đảng “ta” đã ký hiệp định dân nước VN cho Tàu. Tại sao đảng không lên tiếng phủ nhận cái tin vịt độc chết người này cho dân an tâm, mà cứ nín khe hoài vậy khiến bọn phản động bức xúc, tức là bực mình mà xúc đi không được, quay ra bôi xấu chủ trương đường lối của đảng luôn đúng đắn, tất cả vì lợi ích nhân dân, bảo toàn lãng thổ, như lời Bác dạy, “Vua Trần đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải lo giữ nước“?

Em muốn biết ngày nay bọn đầy tớ nhân dân làm kinh tế thị trường định hướng XHCN kiểu gì mà trở thành giàu có gấp tỷ lần các ông chủ bà chủ như vậy?

Em muốn biết VN mình có bản Hiến Pháp tiến bộ hơn cả Mỹ, trong đó quyền tự do tư tưởng, báo chí, biểu tình, nhưng đi biểu tình chống Tàu xâm lăng biển đảo ta lại bị bắt tù như Điếu Cày, Việt Khang v.v... như thế nghĩa nà nàm thao? Mỹ gọi là what’s this? What’s that?

Ôi cha, như em đã bày tỏ trên đây, “What’s this? What’s that?" nhiều vô kể, em không thể liệt kê hết một lúc để xin các bác giải đáp. Không chỉ mình em mà có lẽ người VN nào cũng muốn biết.

Em xin tạm ngừng. Trong khi chờ đợi được câu trả lời của các bác có thẩm quyền, em xin bày tỏ nơi đây lòng biết ơn sâu xa nhất, tận cuối đáy lòng em.


Tôi Muốn Biết

Dân muốn biết nước này còn hay mất
Hội nghị Thành Đô đảng ký kết những gì?
Ải Nam Quan, Bản Giốc chốn biên thùy
Giờ giặc Hán xây thành trì kiên cố

Tôi muốn biết ngoài Trường Sa đầu gió
Đảo Gạc Ma giặc ở đó xây gì?
Đảng cộng nô sao chẳng nói năng chi
Mất hết biển đường nào đi thế giới

Dân muốn biết từ khi đảng đổi mới
Quân đội ta nhu nhược tới lạ lùng
Ngư dân mình chết dưới súng giặc Trung
Đảng đứng ngó không một lần bảo vệ

Cứ thử hỏi có nước nào như thế
Đảng bắt dân đóng thuế để ăn xài
Nên dân nghèo cứ bữa cháo bữa khoai
Bọn cộng sản vốn bất tài xấc xược

Dân muốn biết ai là tên nhu nhược
Liếm đít Tàu để mong được phì gia
Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà(*)
Rồi cũng chết ở nơi kia biên giới

Dân muốn biết để cùng nhau theo dõi
Bọn Việt gian không thể chối tội đâu
Lũ Vong nô bay bán nước cho Tàu
Thì rốt cuộc phải cùng nhau chịu chết


Uyển Thi

Tôi Muốn Biết



Ca khúc của Nguyễn Hữu Nghĩa
(Hưởng ứng phong trào “Chúng tôi muốn biết” tại quốc nội)

Tôi muốn biết những gì người dân phải biết
Tôi muốn nghe dù cho những lời khác biệt
Từ bao lâu người dân không còn được biết
Từ bao lâu tin tức khói sương mờ mịt

Tôi muốn biết những gì mà nhân loại biết
Tôi muốn nghe lời ca khát vọng thái bình
Từ bao lâu ruộng quê không còn xanh biếc
Từ bao lâu phận dân trôi nổi lênh đênh

Nào cùng nhau đòi cho nhân quyền
Nào cùng nhau thực thi dân quyền
Quyền của ta, đợi ai trao truyền?
Quyền của ta, tự ta đứng lên!

Nào cùng nhau, toàn dân chung lòng
Từ nghìn xưa rạng danh Tiên Rồng
Và hôm nay nguyện chung tay làm
Quyền làm dân, làm dân Việt Nam.

Tôi muốn nói những gì người dân phải nói
Tôi muốn nghe từng câu uất nghẹn khóc thầm
Từ bao lâu nhìn ra quê nhà u ám
Từ bao lâu Việt Nam không thuộc dân Nam!

Đừng bịt mắt
Đừng bịt tai
Đừng bịt miệng đồng bào!

Đừng bịt mắt
Đừng bịt tai
Đừng bịt miệng của mình!



Tôi muốn biết = Tôi lựa chọn


Tôi muốn biết không chỉ vì tôi muốn biết, mà vì tôi muốn chọn cho mình 
một chỗ đứng, một thái độ. Tôi muốn biết để tôi chọn lựa. 
Và tôi chọn tôi muốn biết để biết những điều phải nhớ, 
và nhớ những điều không được phép quên đi.

***

1 trong những điều square1 không được phép quên đi là lời Mẹ dậy từ thủa nhỏ.

square1 học được từ Mẹ rất nhiều điều.
Mẹ dậy cho square1 hiểu câu danh ngôn của E. Burke từ hồi square1 10 tuổi.
Mẹ có mảnh vườn nhỏ sau nhà, Mẹ trồng vài luống cải, vài luống khoai, củ đậu,
và cà. Mẹ thường rủ square1 ra vườn nhổ cỏ. Mẹ bảo: "Cỏ dại là nó ghê lắm con ạ, không nhổ nó đi thì chỉ vài ngày là nó mọc lan ra đầy đất. Nó lấn hết cả đất của rau, rồi thì ta chẳng có gì mà ăn nữa. Cỏ dại cũng như tính xấu ấy, nó thò ra thì phải triệt nó ngay, không thì chỉ có hư thân."

Lúc đầu square1 vẫn còn mải chơi, không nhổ cỏ, nhưng khi hiểu rồi thì square1 ra sức mà nhổ. Nhổ như điên.
Có lúc, quanh các luống rau không còn 1 cọng cỏ dại nào, chỉ có đất sạch, lá xanh của những bắp cải khoẻ mạnh với hoa phớt mầu vàng nhạt và những con bướm nhỏ, chỉ to hơn bông hoa 1 tí, vàng đậm hơn 1 tí, vờn lượn chung quanh.

Lớn khôn, square1 đọc đến câu danh ngôn của E. Burke, sinh năm 1726, đã vỗ tay cười lớn mà nói: "hì, người của 200 năm trước, cũng đã biết mà bắt chước Mẹ mình!"

Sự sáng suốt của cả 2 người thiệt rõ ràng và đơn giản. 
Đơn giản như chân lý: 
Cỏ dại, cái ác, cái xấu sẽ mọc lan ra đầy đất, nếu như cái thiện, 
cái tốt chỉ khoanh tay đứng ngó, mà không chịu ra tay nhổ bỏ nó đi.

Bạn có muốn nhổ không?
Bạn sẽ nhổ hay bạn không muốn nhổ?
Bạn sẽ chọn điều gì?

Bạn chọn sẽ bị xử oan khiên như gia đình Kim Tiến, và cả triệu những oan khiên khác mà chúng ta chưa biết đến, nếu như bạn không may?(1)

Bạn chọn sẽ bị xử như Bùi Hằng, bị xử như square1 và cả triệu người oan khiên khác bởi những Quan cai trị có tư duy của người Thời Đồ Đá: Tao mạnh, tao thắng. Mày yếu, mày thua? (2)

Bạn chọn sẽ được Quan mang ra đấu tố bằng lý lẽ và luật lệ man rợ thời Trung cổ? (3)

Bạn chọn sẽ đóng tiền cho con đến trường đi học những trang sử nhảm?
Bạn chọn sẽ bỏ tiền mua vé xem phim nhảm về Quan Đại Tướng chỉ có 1 độc chiêu 
               Có đủ quân mà nướng, 
               trận nào ta cũng thắng.
               trận nào địch cũng thua!
               Ta: Danh Tướng!

Bạn chọn sẽ mua rau bẩn và những hàng độc hại từ Tầu, vì không còn chọn lựa nào khác nữa?
Bạn chọn sẽ nhìn các Quan cong lưng đẩy tham nhũng lên 1 tầng cao mới?
Bạn chọn sẽ đi bán vé số vì đấy là thu nhập cao?
Bạn chọn sẽ dúi tiền vào tay CS giao thông để xe không bị bắt vào đồn?
Bạn chọn sẽ không tự... chết trong đồn cảnh sát?
Bạn chọn sẽ cho con đu dây qua sông đi học?
Bạn chọn sẽ chui vào túi nylon để người ta lôi qua sông mà đi dậy học?
Bạn chọn sẽ đi lao động xứ người?
Bạn chọn sẽ khoanh tay mà sống an bình trong Luật Cưỡng? (4)

square1 không biết bạn sẽ chọn điều gì.
Nhưng square1 biết:
Tôi hôm nay và Tôi mai sau là tổng số các lựa chọn mà tôi đã có từ hôm qua.
Và trước đó.

***

Quan xô cửa bước vào nạt:
- Bịt ngay thằng này lại cho tao. Sao nó nói nhiều thế, gõ nhiều thế? 
Gõ thế mà không sợ ung thư ngón tay à? 

square1 lật đật la lớn: 
- Ấy ấy, xin đừng bịt square1 tội nghiệp! 
Đây là square1 đang áp dụng đường lối tuyên truyền của đảng lãnh đạo mà thôi!
Thưa Quan, vì thấy đảng ta áp dụng thành công chính sách "sự dối trá được lập lại cả trăm lần, thì cũng có đứa nó tin", nên square1 bắt chước, và hy vọng rằng cứ nói thật mãi, nói thật cả trăm lần, thì... may ra, cũng có đứa nó tin!



________________________________

Ghi chú:




Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm, Khối Tự do Dân chủ 8406 và Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền tuyên bố ủng hộ Phong trào “Chúng tôi muốn biết”

Nguy cơ xâm lược đang lớn dần này phát xuất từ việc đảng và nhà cầm quyền CSVN từ hơn nửa thế kỷ nay, tự mình liên tục quyết định kế sách bang giao hèn nhát bạc nhược với Trung Quốc và hoàn toàn che giấu nhân dân nội dung của các cam kết hay thỏa hiệp bất bình đẳng với họ, khiến đã có vô số tin đồn và suy đoán gây hoang mang và căm phẫn cho dân chúng, nhất là về hội nghị Thành Đô năm 1990 mà công luận cho rằng sẽ dẫn đến nguy cơ mất nước... 

Cùng với nhiều tổ chức xã hội dân sự độc lập và nhiều công dân thao thức về vận nước, chúng tôi hoàn toàn ủng hộ Phong trào “Chúng tôi muốn biết” do Mạng Lưới Blogger VN phát động... Kêu mời tất cả mọi đồng bào cùng lên tiếng để đòi hỏi đảng và nhà cầm quyền phải bạch hóa nội dung mọi hiệp định, mọi cam kết với Trung Quốc là nước ngàn năm nuôi mộng thôn tính đất Việt, trước mắt là nội dung hội nghị Thành Đô...

*

Xét rằng:

1- Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam luôn tự xưng tụng là “của dân, do dân, vì dân” và luôn tuyên bố: “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”.

2- Nhà cầm quyền này, với toàn thể bộ máy của mình, đang được nuôi sống bằng tiền đóng thuế của nhân dân và tiền bán tài nguyên của đất nước.

3- Họ đã ký nhận Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế, hai Công ước về các quyền dân sự, chính trị, văn hóa, kinh tế và xã hội, cũng như đã ban hành một Hiến pháp trong đó (cả 4 văn bản) vừa xác định quyền của nhân vị được biết với tư cách con người và với tư cách công dân, vừa xác định trách nhiệm của nhà cầm quyền trong việc đáp ứng các nhu cầu hiểu biết đó.

4- Trên thực tế, trong hơn 60 năm độc quyền cai trị đất nước, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ đáp ứng với trách nhiệm các nhu cầu hiểu biết của nhân dân trên các lãnh vực dân sự, chính trị, văn hóa, kinh tế và xã hội, để nhân dân góp phần phát triển đất nước, xây dựng Tổ quốc.

5- Họ đã có một chính sách ngu dân bằng cách tổ chức một nền giáo dục học đường và giáo dục cộng đồng biến con người thành những thần dân và công cụ cho đảng; tổ chức một nền thông tin bưng bít che giấu, dối trá lọc lừa và vu khống ngụy biện, để đảng Cộng sản nổi lên như một chuẩn mực sự thiện, suối nguồn sự thật và quan tòa công lý; tổ chức một nền chính trị loại công dân ra khỏi mọi hoạt động của đảng cầm quyền, mọi vấn đề của đất nước mà công dân có quyền hiểu biết và can dự, để đảng tự do tung hoành hầu nắm chắc mãi mãi quyền lực và quyền lợi.

6- Cái giá của thói vô trách nhiệm và chủ trương bưng bít sự thật đủ mọi khía cạnh này đã làm cho đất nước Việt Nam ở vào hạng cuối thế giới về kinh tế, văn hóa, khoa học, kỹ thuật, tự do, dân chủ, nhân quyền… và hạng đầu thế giới về tham nhũng, bóc lột, đàn áp và nhất là về nguy cơ bị lân bang Trung Quốc xâm lược mọi mặt.

7- Nguy cơ xâm lược đang lớn dần này phát xuất từ việc đảng và nhà cầm quyền CSVN từ hơn nửa thế kỷ nay, tự mình liên tục quyết định kế sách bang giao hèn nhát bạc nhược với Trung Quốc và hoàn toàn che giấu nhân dân nội dung của các cam kết hay thỏa hiệp bất bình đẳng với họ, khiến đã có vô số tin đồn và suy đoán gây hoang mang và căm phẫn cho dân chúng, nhất là về hội nghị Thành Đô năm 1990 mà công luận cho rằng sẽ dẫn đến nguy cơ mất nước.

Do đó, Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm, Khối Tự do Dân chủ 8406 và Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền tuyên bố:

1- Cùng với nhiều tổ chức xã hội dân sự độc lập và nhiều công dân thao thức về vận nước, chúng tôi hoàn toàn ủng hộ Phong trào “Chúng tôi muốn biết” do Mạng Lưới Blogger VN phát động.

2- Kêu mời tất cả mọi đồng bào cùng lên tiếng (bằng hình ảnh, khẩu hiệu, bài viết và xuống đường biểu tình nếu cần) để đòi hỏi đảng và nhà cầm quyền phải bạch hóa nội dung mọi hiệp định, mọi cam kết với Trung Quốc là nước ngàn năm nuôi mộng thôn tính đất Việt, trước mắt là nội dung hội nghị Thành Đô.

3- Nếu đảng và nhà cầm quyền CS vẫn ngang ngược coi thường ý dân và tiếp tục giữ im lặng về những vấn đề sinh tử liên hệ tới vận mạng đất nước, họ phải lãnh lấy hoàn toàn trách nhiệm và chớ trách nhân dân mạnh tay hành động để cứu nguy Tổ quốc.

Làm tại Việt Nam ngày 12 tháng 9 năm 2014

- Hội Cựu Tù Nhân Lương Tâm: Bác sĩ Nguyễn Đan Quế
- Khối Tự do Dân chủ 8406: Kỹ sư Đỗ Nam Hải
- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền: Linh mục Nguyễn Hữu Giải

Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam tuyên bố ủng hộ phong trào "Tôi Muốn Biết"


Quyền được thông tin là một nội dung của quyền tự do thông tin - một quyền cơ bản của con người, được xác định trong Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế năm 1948.

Điều 25 Hiến pháp Việt Nam 2013 qui định “Công dân có quyền tiếp cận thông tin”. Nhưng từ Nguyên tắc Paris 1981 mà Nhà nước Việt Nam tham gia đến nay đã ròng rã hơn ba chục năm, quốc gia này vẫn chưa có nổi Luật tiếp cận thông tin.

Trong 69 năm qua, kể từ ngày thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, rất nhiều thông tin liên quan đến vận mệnh quốc gia, đến thực trạng kinh tế xã hội bị ém nhẹm. Trong thời đại thông tin toàn cầu, việc làm này làm gây nên sự hoang mang của nhân dân. Người dân không biết đâu là sự thật nên không thể có được nhận thức đúng đắn, điều này gây cản trở cho sự phát triển của Đất nước và đặc biệt trong việc huy động sức người bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Tổ Quốc. 

Đương nhiên, quyền được tiếp cận thông tin không bao gồm những thông tin về bí mật quốc gia nhưng bao gồm những thông tin về các phe nhóm không đặt lợi ích quốc gia lên trên hết.

Việc bưng bit thông tin còn nói lên sự coi thường quần chúng nhân dân, muốn biến nhân dân thành những người chỉ biết nghe lệnh.

Xét thấy, Phong trào "Chúng tôi muốn biết" phù hợp với Hiến pháp Việt Nam, phù hợp với Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế;

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam tuyên bố ủng hộ phong trào “Tôi Muốn Biết”, bắt đầu từ Hiệp ước Thành Đô do Mạng lưới Blogger Việt Nam phát động.

Hội Nhà báo độc lập Việt Nam cho rằng, quyền được thông tin phải được luật hóa và yêu cầu Quốc hội sớm xây dựng Luật về quyền tiếp cận thông tin và có biện pháp hữu hiệu đưa Luật này vào cuộc sống.

Hà Nội ngày 12/9/2014

Ban lãnh đạo Hội Nhà báo độc lập

Phạm Chí Dũng
Nguyễn Tường Thụy
Bùi Minh Quốc

Hội Bầu Bí Tương Thân tuyên bố ủng hộ phong trào Chúng Tôi Muốn Biết

Một bản Tuyên bố hùng hồn và đầy sức thuyết phục về quyền căn bản của bất kỳ con người nào, ở bất kỳ Quốc gia nào, đó là QUYỀN ĐƯỢC BIẾT. Trong thời đại văn minh hiện nay, điều đó lại càng hiển nhiên hơn bao giờ hết, cấp thiết hơn bao giờ hết. Vì ở Việt nam hiện nay, quyền đó, cũng như Nhân quyền nói chung, người dân chưa có, nên, chúng tôi, những anh em trong Hội Bầu Bí Tương Thân, một Tổ chức xã hội Dân sự, hoàn toàn tán thành Bản Tuyên bố của Mạng lưới Blogger Việt nam về phong trào Quyền được biết đã được phát động.

Chúng tôi tán thành và kiên quyết cùng các cá nhân và các Hội đoàn trong Xã hội Dân sự hành động để quyền này cũng như mọi quyền cơ bản của một con người, một công dân phải được Chính quyền Việt nam tôn trọng và thực thi trong thực tế.

Hội Bầu Bí Tương Thân

Nguyễn Lê Hùng

Letter from The Network of Vietnamese Bloggers about the Movement “We want to know”

It has been a long time of being covered up and hidden from the facts, the People of Vietnam have not been aware of information and decisions affecting the entire nation. In the mean time, the people constantly face the threat of being arrest lingering over half century debilitated the wills of fighting for a brighter future Vietnam. 

The Movement “We want to know” initiated with the goal demanding the government to responsibly answer to the public about the information threatening the country’s sovereignty, and more importance it encourages each and all of us to step out of our shadow of fear.

Regardless any movement or good political strategy, the success only comes when we have substantial participations from the massive crowds; it implies the importance of participation from each individual with simplest and easiest actions by exposing your real identities and executing your civil rights with the message saying “we want to know” will be a first foot-step of those, who want to step out of their shadow to enlighten the desires of The Vietnam People

Initiating on September 2, 2014 the Movement “we want to know” achieves several steps of encouragement. 

It is now spreading all across the country; the movement has gained supports from one after another along with pictures and their identities. The messages “I want to know, we want to know” and “It is our rights to know” have been consistently appeared on the numbers of written articles posted recently in an attempt to enlighten the movement. 

The Movement “we want to know” now becomes common interest from all supporters. 

In this movement, the Network of Vietnamese Bloggers humbly considers itself as an element in a much larger organization and direly makes the following requests: 

1. All Civil societies including organizations fighting for human rights shall actively join and raise their voices urging for more participations and spreading our civil rights because naturally they should belong to our fundamental rights. 

2. Communist party members, highly ranking army officials, soldiers and those who have bravely made the request to the communist party leaders to publicly answer the agreements that they signed with the Chinese communist party in 1990 at the Chengdu inter-party Convention and also other agreements affecting the sovereignty of the country. Let put our hands together and make this task become a common interest for all citizens. 

3. Let’s work together to exchange the ideas and let make this movement spreading for more participations; in the mean time be prepared for other plans forwards in the efforts of spreading this news to other individuals on the street. The movement “We want to know” is a short term plan in a broader strategy of fighting for a brighter Vietnam in which the September 28, 2014 - International Right To Know Day will be remarked and measured the success whether we have thousands of participations with real identities raising the message “I want to know” as the way of challenging the totalitarian depriving the civil rights and the rights of governing the country from the people of Vietnam.


Translated by:

Đã đến lúc chúng ta “phải biết”

David Thiên Ngọc (Danlambao) - Tháng 8.1945, trước tình hình chính trị thế giới rối ren, trong bối cảnh “sen màn” cuối cùng của thế chiến thứ II từ từ hạ xuống. Đồng thời chính phủ Trần Trọng Kim dưới triều vua Bảo Đại còn non trẻ ví như chiếc thuyền nan đang bồng bềnh trước bão giông... thừa cơ hội này Hồ Chí Minh cầm đầu băng đảng một cánh tay nối dài của CS đệ tam quốc tế Nga-Tàu vùng lên “cướp” chính quyền của nhân dân rồi tự trao cho mình cái quyền dựng lên cái gọi là nước VNDCCH không được tín nhiệm, trao quyền từ một lá phiếu nào của nhân dân VN lúc đó.

Cái chính quyền đó là quân cờ phục tùng theo mệnh lệnh của kẻ cầm quân CS đệ tam. Đứng đầu tập đoàn này là Hồ Chí Minh, với bản chất láo lừa, mỵ ngôn xảo ngữ được đào tạo từ hai sào huyệt Moscow và Bắc Kinh. Cộng thêm tố chất cường bạo, xây dựng cơ đồ trên nòng súng được tiếp máu từ hai đồ tể Stalin và Mao trạch Đông. HCM rập khuôn theo không sai một chi tiết nhỏ.

Hồ Chí Minh nói “cán bộ, đảng viên là đầy tớ thật trung thành của nhân dân”. Bỏ qua yếu tố ngụy ngôn, cho là HCM nói thật và những lời dạy trên cho cả tập đoàn đảng cướp này là đúng thì nhân dân Việt Nam là những ông bà chủ của chúng.

Kể từ khi cái đám côn đồ vô học và gian manh này đột nhập vào nhà “có chủ” và tự nhận làm đầy tớ. Với âm mưu đã tính sẵn, được chỉ đạo bởi các quan thầy, chúng mang vào nhà có chủ đầu độc NDVN với những liều thuốc ngủ cực mạnh kèm theo những độc tố khủng khiếp di hại cho nhiều thế hệ về sau.

Kể từ đó NDVN (ông bà chủ) bị trúng kế, ngộ độc và chìm vào giấc miên trường hơn 3/4 thế kỷ.

Trong sương khói mịt mù của mê hồn trận đó, bọn đầy tớ (đảng CSVN) tung hoành ngang dọc, múa gậy vườn hoang... tự lập ra cả một hệ thống bù nhìn gồm có cừu và lừa như Quốc Hội với một bầy nghị gật, các hội đoàn tay sai trá hình như MTTQ, hội Nông Dân, Phụ Nữ, Thanh Niên…v.v… và nhồi sọ thiếu niên nhi đồng. Chúng vẽ và viết vào những trang giấy trắng tuổi thơ tinh khôi đó những bức tranh với gam màu u tối và những dòng chữ tinh ma của loài quỉ dữ. Đồng thời chúng tự chế ra Hiến Pháp và pháp luật rừng rú của mình để dẫm đạp lên đó mà tước đoạt mọi thứ từ tinh thần đến vật chất của NDVN.

Sau khi đã hoàn tất công đoạn phả bùa mê, chích thuốc lú vào nhân dân, tập đoàn đảng CSVN tự ý mạo nhận, lạm quyền ngang nhiên thay mặt toàn dân vừa công khai vừa bí mật thực hiện các mưu đồ của quan thầy CS đệ tam. Đến lúc LX sụp đổ, chúng quay hẳn về quỳ mọp cúi đầu tuân mệnh Bắc Kinh một cách ngoan ngoãn.

Suốt hành trình làm tay sai cho giặc, tập đoàn CSVN lén lút thực hiện mưu đồ và từng bước đã giao nộp giang sơn mà tự ngàn xưa ông cha ta truyền lại. Qua bao thăng trầm của lịch sử, máu xương của NDVN đã đổ xuống để tô thắm sơn hà, bảo vệ non sông chưa hề mất đi một tấc đất, một thước sông, một phần nhỏ nào biển đảo.

Thế nhưng sau một giấc mê dài... Giờ đây trước sức mạnh của văn minh thế giới. Trong máu, trong tim NDVN đã đề kháng đẩy lùi chất độc, đánh thức giấc ngủ mê, bừng tỉnh sau đêm trường mộng mị, nhìn lại giang sơn gấm vóc của tiền nhân đã bị mất đi nhiều.

Trước khi đám đầy tớ xâm nhập vào nhà thì biên cương, hàng rào cột mốc phía Bắc được đánh dấu bằng ải Nam Quan lịch sử, với núi Lão Sơn sừng sững hòa quyện với mây trời, bởi thác Bản Giốc đầy chất thơ và lãng mạn theo dòng chảy tháng năm…

Vịnh Bắc Bộ, Biển Đông ngư trường truyền thống quanh năm ngư phủ ngập trong sương… thủy hải sản cùng kho tàng trầm tích trong lòng biển là bầu sữa mẹ nuôi đàn con Hồng, cháu Lạc đến vạn kiếp muôn đời. Rừng đầu nguồn, Tây Nguyên hùng vỹ là nóc nhà che mát cả Đông Dương, là vọng đài chiến lược vỗ an hòa bình cho toàn khu vực.

Bây giờ khắp đồng ruộng, phố phường, nông trường, khu công nghiệp… đâu đâu cũng tràn bóng giặc núp dưới lớp vỏ công, thương nhân, khoa học kỹ thuật… Nhà cửa phố phường mang đặc tính, sắc thái của văn hóa Sở, Tề… nhan nhản khắp cõi bờ đất nước.

Sự tích An Tiêm trong lịch sử còn ghi hàng ngàn năm trước chứng minh cho hải đảo ngàn xa là của giống nòi Âu-Lạc tự thuở hồng hoang… Thế mà giờ đây giặc Bắc Phương đã xây thành đắp lũy, dựng phố phường, hải cảng phi trường với đầy đủ bang bệ chính quyền, danh xưng thuộc Trung Hoa đại lục!

Sau khi NDVN bừng cơn ác mộng thì những hạng mục, di tích lịch sử biên cương kể trên nay còn đâu? Vượt qua lằng ranh sợ hãi đến hôm nay chúng ta những người chủ của non sông đất nước hoàn toàn phải được biết rõ những sự việc mờ ám mà bọn cộng nô đã lén lút thông đồng với giặc như:

1- Hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa tại sao đã thuộc về Tàu cộng? Ngư dân VN hành nghề nơi đó thì bị Hán tặc bắt bớ đánh đập, giết chết, tịch thu tài sản không tha mà CSVN cho là tàu lạ và câm như miệng hến? Khi nhân dân, những người chủ của đất nước lên tiếng thì bọn Bắc Kinh tung lên báo chí của chúng bảng công hàm năm 1958 do Phạm văn Đồng ký. Qua đó đã công nhận hai quần đảo trên thuộc lãnh hải của Tàu ( công nhận công bố ngày 4.9.1958 của Bắc Kinh). Chúng ta hỏi rằng: Ai đã cho phép Phạm văn Đồng ký công hàm bán nước nói trên? Phạm văn Đồng là ai? Và đại diện cho ai mà dám ký giao nộp hải đảo của NDVN cho Tàu cộng?

2- Biên giới phía Bắc với các di tích lịch sử nêu trên ai đã cho phép Tàu cộng dời cột mốc, xâm chiếm biên cương 6 tỉnh địa đầu ải Bắc cướp đoạt hàng ngàn km2 lớn hơn cả tỉnh Thái Bình?

Vịnh Bắc Bộ trên 10.000 km2 đã thuộc về Tàu cộng, ai đã lạm quyền, qua mặt nhân dân Việt Nam mà lén lút dâng cho giặc để nhận lại những gì?

3- Hội nghị Thành Đô! Nhân dân VN có ủy nhiệm, trao quyền cho đảng CSVN không mà âm thầm bò qua Thành Đô để ký mật ước? Tại sao lại là mật ước và nội dung nó là những gì mà 24 năm qua toàn dân VN không ai được biết?

Kể từ khi mật ước Thành Đô được ký kết thì thái độ của Tàu cộng mỗi ngày một hung hăng, lộng hành bất kể luật pháp Việt Nam lẫn Quốc Tế và sang bằng đạo lý “Khổng Mạnh” mà chúng hằng rao giảng!

Trong lúc báo chí của chúng như Nhân Dân Nhật Báo, Hoàn Cầu Thời Báo và nhiều trang báo khác loan tin là theo mật ước Thành Đô thì đến năm 2020 Việt Nam sẽ trở thành khu tự trị trực thuộc chính quyền T.Ư Bắc Kinh như Mãn, Mông, Hồi, Tạng. Nếu đúng thì đây là nỗi nhục Quốc thể mà từ ngàn xưa chưa từng có và chúng (đảng CSVN) là tội đồ thiên cổ của dân tộc Việt Nam. Còn như sai sự thật thì tại sao cộng sản Ba Đình miệng câm như hến không một lời phản ứng? Trong lúc chỉ một tòa án liên bang Úc hé lộ tin không cho báo chí đăng tải các tên lãnh đạo CSVN như Nông Đức Mạnh, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Lê Đức Thúy... nhúng tay vào chàm nhận hối lộ trong vụ Securency in tiền Polymer khi sự việc chưa kết thúc. Thì các hệ thống truyền thông báo chí của đảng CSVN, các chiếc loa của bộ ngoại giao, chính phủ CSVN đã gay gắt phẩn nộ… kể cả trao công hàm cho Đại Sứ quán Úc để phản đối? song song với việc trên thì CS Ba Đình lại câm miệng với công hàm bán nước 1958 và nội dung mật ước Thành Đô? Há miệng mắc quai? Không có lửa sao có khói? Tại sao Tàu cộng không dám nói những điều đó đối với Lào hay Bắc Triều Tiên??? Trong lúc hai nước này cũng lệ thuộc nhiều vào Trung cộng về ý thức hệ lẫn kinh tế???

Cũng từ khi mật ước Thành Đô ký kết thì hơn 90% gói thầu EPC rơi vào tay Trung cộng và từ đó đội quân thứ 5 ngập tràn trên đất nước với con số ngàn cho mỗi đơn vị trúng thầu. Mới đây có tin rằng hơn 10.000 công nhân (trá hình) Trung cộng sẽ đổ bộ vào Vũng Áng-Hà Tĩnh thì lập tức Ba Đình lấp liếm bác bỏ. Nhưng thực tế nay mai 3000 quân Tàu ngang nhiên vào Vũng Áng (đã xong thủ tục) đợt I rồi tiếp theo không xa sẽ là đợt II và III mà con số tổng cộng chắc chắn sẽ vượt xa 10.000 như tin đã loan bằng cả 2, 3 sư đoàn quân để chuẩn bị giờ “G”.

4- Năm 2013 Trương Tấn Sang cúi đầu, gập mình nhận chiếu chỉ thiên triều với 10 văn kiện đầu hàng. 10 văn kiện đó có nội dung gì từ chính trị, quân sự, kinh tế, văn hóa xã hội… phải được công khai và nhân dân phải được tận tường.

5- Ngày 26-27.8.2014 Lê Hồng Anh đặc phái viên của Nguyễn Phú Trọng chỉ là đại diện cho cái đảng CSVN phản dân hại nước chứ không phải đại diện cho nhân dân Việt Nam đã mò qua Bắc Kinh nhận lệnh gì từ Tập Cận Bình, chủ nhân động Trung Nam Hải để làm hại cho nhân dân, đất nước Việt Nam?

Nhân Dân Việt Nam sau khi đã tỉnh cơn mê, vượt qua lằng ranh của sự sợ hãi, khuất phục trước chiếc còng, dùi cui và họng súng đã không còn mê muội nghe theo lời ru của quỉ mà thẳng thắn nói lên rằng: Chúng tôi-NDVN là chủ nhân của đất nước, chúng tôi phải biết và biết rõ 5 điều vừa nêu trên. Vì sự sống còn của dân tộc vì sự tồn vong của đất nước và giang sơn là giang sơn của cả dân tộc Việt Nam chứ không là của riêng mà đảng CSVN đã mạo phần từ thế kỷ qua và tự tung tự tác? Do đó chúng tôi phải có trách nhiệm với non sông với tiền nhân, với con cháu về sau. Vậy buộc đảng CSVN, những người đầy tớ của nhân dân phải bạch hóa hoàn toàn những gì đã lạm quyền hành động gần thế kỷ qua mà nhân dân, chủ nhân của đất nước chưa được biết. Tất cả những ai là nhân dân Việt Nam mà thờ ơ, vô cảm trước vận mệnh non sông đều đắc tội với dân tộc và con cháu sau này.

Ngày 9.9.2014


Chúng tôi phải biết, ngày toàn dân thực thi quyền-phải-biết!

Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Khẩn thiết lắm rồi. Đã đến lúc chúng ta phải ngồi lại chuẩn bị khoản di chúc tương lai không đến nỗi tồi cho thế hệ tiếp nối. Khởi sự bằng một thông điệp tra vấn: “Chúng tôi phải biết, “răng cắn môi chảy máu” thề thốt gì ở Hội Nghị Thành Đô?” Xin đừng hất hàm mai mỉa: “Biết để làm gì? Làm gì được nhau?”, bởi có thể tra hỏi chỉ được dừng lại ở hỏi tra, nếu không ai trong chúng ta sẵn sàng phải có bổn phận, trách nhiệm hỏi cho ra lẽ, và sẵn sàng trở thành một Bốc-Cháy-Rừng! Phải sẵn sàng và làm ơn không chỉ để trình diễn chút phấn son cuối mùa. Hoặc cốt vuốt ve chút lương tri hiếm hoi của riêng mình.

Muốn tạo khí thế, chúng ta thử dùng hiệu ứng vết-dầu-loang, loại dầu khí khai thác Biển Đông hôm đầu tháng 5/2014 và bằng cách bạn bè bà con tin cậy đề cử “nominate” lẫn nhau. Với tôi là hai bạn thơ thân thiết tài hoa Trần Trung Đạo ở ngoài nước và Liêu Thái ở trong nước cũng đã nhận lời đi tiếp “cuộc chơi” vận động đầy hào hứng đầy ý nghĩa này và sau đó sẽ theo hệ thống giới thiệu dây chuyền vui nhộn (định mời thêm giới văn nghệ sĩ, thì lại thấy nhà lý luận văn học Hoàng Ngọc-Tuấn đội mũ đỏ xuất hiện nên cũng thấy vui vui). “Hình ảnh” nào cũng sẽ được Danlambao cập nhật, chí ít cũng như những tiếng chim đưa tin với lên khoảng trời nhân loại mở rộng. Phải nói là tôi yêu quí biết mấy những tiếng chim lảnh lót dũng cảm vang vọng từ những chiếc lồng chấn song nghiệt ngã và những cảnh đời chật chội ở quê nhà. Nói thật, không gì day dứt hụt hẫng bằng những trái tim bị “quê hương ruồng bỏ giống nòi khinh” (Vũ Hoàng Chương) hoặc phải tìm cách lưu đày biệt xứ vì không-sống-được và “chúng tôi không cho phép, không welcome anh chị trở về VN”. Gian ác thật! Chỉ vì chúng tôi dám lên tiếng, dám có chính kiến phản biện và không viết bài theo lệnh Đảng?

Có thể ví von “trò chơi” này như một cuộc phản kháng bất tuân dân sự tại gia, ở vườn trước vườn sau nơi không gian quen thuộc cảm thấy an toàn của mình và vẫn thật ôn hòa bất bạo động, chúng ta chỉ tạm làm “cách mạng” trong không gian ảo rộn ràng đi trước, xuống đường theo sau.

Cũng có thể là cơn bão trong tách trà. Có điều chúng ta và đời đời cha ông của chúng ta chưa ai đang tâm đem vận mệnh của đất nước ra làm chuyện cá cược bao lơn, rẻ rúng bán buôn. Điều này có thể biến một cơn lốc nhỏ đủ làm vỡ mặt ai đó như chơi. Đúng là khi Lũ “chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”.

Nói chi đến chuyện chúng ta hằng mong mỏi thái độ quyết liệt bày tỏ đối thoại này được lan tỏa trong mọi tầng lớp nhân dân, kể cả những người chưa thể vất cờ vất Đảng trong quân đội, công an và nội bộ chính trị, nhân sĩ trí thức, hòng dẫn dắt nhau đi về phía dân chủ, dân quyền, nhân dân để củng cố niềm tin đã không còn gì, khiến ông nhà nước Tư Sâu cũng phải cảnh báo, đại ý đừng để mất lòng tin của nhân dân thì sẽ tàn một đời vương.

Chiến dịch này một khi được bùng phát và phải ra sức nuôi dưỡng thành phong trào quyết không bị dập tắt, chúng ta sẽ có cơ may kêu gọi được con số ủng hộ hưởng ứng khắp mọi miền, mọi nơi, mọi phố chợ, công viên, giáo đường, bờ biển, chùa chiền, cho đến công sở, công nghiệp, trường lớp... Và như thế chưa cần mon men tới những Đại Sứ Quán (Trung Cộng) chúng ta cũng sẽ có dịp được đập vào mắt những phóng viên ngoại quốc “tinh quái”. Do đó sử dụng thêm phần Anh ngữ sẽ đắc địa hơn.

Bao lâu rồi chúng ta vẫn cứ phải đợi những duyên may tình cờ, khi ít ra ở giai đoạn tình thế cấp bách này chúng ta cũng đã bắt đầu biết “sáng tạo” những tình cờ nối đuôi nhau. Nhất là khi phải nghĩ về những vấn đề “đã cũ”, đã loan tải trên mạng dễ chừng cũng đã 3 năm như vụ việc Hội Nghị Thành Đô, dù hẳn nhiên chúng ta vẫn không ngừng bị ám ảnh thắc mắc về nó, nhưng để hâm nóng lại tình hình, chúng ta đã tạo được cảm hứng nhắc nhở mọi người bằng chiến dịch nhỏ bé, mà có khả năng dấy lên, gợi mở một tổng thể lớn. Để từ đó, chúng ta thấy sốt ruột lo lắng hơn với những dấu hiệu gần kề. Thấy để kịp thời tìm cách đẩy lui bọn Lê Chiêu Thống, để giành lại quyền được định đoạt vận mệnh Tổ Quốc dân tộc và bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của tiền nhân.

“Chúng tôi phải biết” và “Ngày Toàn Dân phải biết” đang khởi động khởi sắc, khiến nhà cầm quyền luôn giỏi bịt tai, bịt miệng bằng sự thống trị thông tin, tuyên truyền mọi mặt dân vận, áp đảo nhồi sọ tẩy não và định hướng nhân dân bằng những chính sách ngu dân mị dân này, rồi cũng sẽ không “thoát” được con đường buộc chọn lựa một mất một còn cuối cùng của người dân.

Thật ra mỗi người trong chúng ta đều có quá nhiều điều muốn biết về những khuất lấp khuất tất của nhà cầm quyền này, một nhà “cầm” quyền chỉ biết ra đòn cầm chịch quyền bính cho những lợi ích cá nhân, và chưa bao giờ được gọi là “chính” quyền vì ngay cả thứ quyền lực họ đang có cũng thuộc loại cướp giựt và cũng chẳng “chính” danh gì. Càng lúc càng nhiều bóng tối tội lỗi hiện hình, đằng sau thứ ánh sáng giả hình của bóng trăng ảo tưởng. Nơi đó, chúng ta đã từng bị tọng vào mồm vào tim gan những quả lừa có hạng. Đã vậy họ vẫn luôn miệng lố bịch: “mọi chuyện đã có Đảng & nhà nước lo”. Chuyện quốc gia đại sự, mà cứ điềm nhiên ém nhẹm mỗi lần Dân vạch hỏi, xem ra còn hơn chuyện bí mật phòng the bất chính nào đó giữa hai “đối tác”. Coi bộ họ răn đe, đầu độc “giáo huấn” Dân, như thể chuyện đại sự cấu kết, toa rập dâng nước dâng non là chẳng liên quan gì đến và người dân “vô can” vì bị triệt tiêu tinh thần yêu nước vốn có và đâm chai lì, làm ngơ, vô cảm (?!) Hóa ra chúng ta đã bị tách ra, đoạn lìa “vô can” từ bao giờ trên chính đất nước của mình đang sống? Và quyền xin-được-biết há không phải là thứ “quyền” chỉ dành cho những người mang hộ chiếu nô lệ? Như thế, chúng ta còn là công dân đâu, mà đặt vấn đề là công dân hạng hai (hoặc khôi hài như vụ xử xe máy hàng hai), so với những người “nước lạ” tha hồ vào ra cắm dùi trên hình hài Mẹ mất mát. Con số 20 ngàn công nhân ở Vũng Áng mới đây loan tin, có bao giờ là những trà trộn của những đội lính trá hình, như từ lâu và cũng đã từ lâu lắm cả đời sống kinh tế chính trị xã hội... của người con dân Việt vẫn luôn bị điều động, điều khiển bởi những lập trình của tình báo Hoa Nam (?!)

Ơ hay, từ lúc nào những kẻ tự nguyện tự xưng là “đầy tớ nhân dân” bỗng chốc lộng giả thành chân, lộng hành lên ngôi “giáo chủ cực đoan” độc chiếm “thiên đàng XHCN”. “Dân làm chủ” nhưng “Dân không có quyền được biết”?

Thường là trong chọn lựa phải có đau khổ. Đằng này chúng ta không còn có một sự chọn lựa nào cả, nên sự khổ đau càng tăng gấp bội. Hẳn nhiên quyền-được-biết phải đi đôi với quyền-được-chọn. Mà chúng ta thì có bao giờ đã chọn lựa những hôn quân bạo chúa, nên quyền-được-biết lẽ tất nhiên đã bị tước đoạt xoành xoạch.

Khi bị tước đoạt, trấn áp, hà cớ chi chúng ta vẫn cứ ngồi yên bó gối, và lại chỉ nhận ra nói chuyện với cái đầu gối còn có lý hơn? Chúng ta đã bỏ qua trong đời quá nhiều cơ hội cho những cải cách thay đổi, hoặc ngay cả có những sự kiện diễn tiến đẹp như mùa xuân để có thể “mời” tập đoàn phản nước hại dân đi nghỉ mát dài hạn bên Tàu, vậy mà rốt ráo chúng ta lại phải đấu tranh bằng lời, bàn phím để hòng được họ đối đáp, đối thoại. Còn “đối chọi” thì đã rõ!

Chúng ta không thể dùng bất cứ một sợi tơ mỏng nào của lòng mình để hy vọng buộc được họ, và vì thế chúng ta càng phải tự buộc mình hoặc “cởi trói”, cởi cùm mà đi. Đòi cho được một trong những quyền căn bản chia sẻ thông tin với người dân, cũng là một cách để giúp họ bảo vệ danh tính trách nhiệm với những người con dân trong một nước vẫn “hãnh tiến” chủ quyền độc lập chăng?.

Bài thơ này tôi viết trong tâm trạng “chúng ta phải biết” để hành động. Chỉ có hành động mới là điều đáng nói, và nhắn nhủ cho nhau, có phải không bạn ơi. Đặc biệt tôi muốn gởi gấm cho những tướng sĩ nhân dân Việt nam!

Dân Phải Biết! Thức tỉnh đi!

Thức tỉnh đi, đứng lên nào!
Tiếc thân gì tiếng gọi non sông
Triệu triệu trái tim một chung lòng
Đứng lên đòi “Phải Biết” quyền dân

Thức tỉnh mau, bước lên nào!
Máu xương này trách nhiệm hưng vong
Triệu triệu bước chân một chung đường
Vót chông mồi lửa Bạch Đằng Giang

Thức tỉnh ngay, quyết lên đường!
Nến trong lòng cháy đẹp cùng nhau
Triệu triệu gióng lên một thăm dò
Ý dân về hiểm họa Thành Đô 

Kìa non sông, ai có quyền không bảo vệ?
Kìa nước nhà, sao tướng sĩ mãi ngủ mê?


Hội Anh Em Dân Chủ tuyên bố ủng hộ phong trào Tôi Muốn Biết do MLBVN phát động

Hội Anh Em Dân Chủ tuyên bố “Ủng hộ phong trào “Tôi Muốn Biết” do Mạng Lưới Blogger Việt Nam phát động.”... Hội Anh Em Dân Chủ yêu cầu Quốc hội Việt Nam phải xây dựng Luật về Quyền tiếp cận thông tin. Các văn bản dưới luật qui định hạn chế quyền tiếp cận thông tin của công dân phải bị bãi bỏ...

*


Vũ khí của chúng ta năm 2014

Square1 (Danlambao) - Mở bài Vũ khí của chúng ta năm 2012 ra, đọc lại, và viết tiếp...)

Dường như cuộc biểu tình ngồi nhà của chúng ta đã bắt đầu.
Và bắt đầu bởi 1 hình ảnh đẹp: cô gái Việt Nam tên Trịnh Kim Tiến
trong tà áo trắng trong, dơ cao biểu ngữ "tôi yêu nước".

Biểu ngữ của Kim Tiến tuy viết bằng nhiều chữ khác,
nhưng square1 chỉ đọc được 1 nghĩa, chỉ hiểu được 1 điều,
chỉ thấy 1 dòng chữ long lanh sáng.
dòng chữ "tôi yêu nước".


Chúng ta hãy nhân rộng cuộc biểu tình ngồi nhà này,
xem nó như là cuộc biểu tình tiếp nối cuộc biểu tình ngày 1 tháng 7.
Cuộc biểu tình "chúng tôi yêu nước".
Chúng ta hãy chụp hình mình với 1 biểu ngữ bộc lộ tình cảm của mình,
khát vọng của mình, ước muốn của mình và gởi lên facebook, gởi lên Dân Làm Báo,
như Bùi Hằng, như cụ Lê Hiền Đức, như cả trăm người khác nữa mà chúng ta
không biết mặt, chưa biết tên.

Nếu chúng ta có được 1 triệu tấm hình người biểu tình vô danh ngồi nhà,
đăng trên Google, đăng trên facebook, đăng trên Youtube, hay chỉ cần vài trăm ngàn tấm hình,
dù không cần lộ mặt, dù không cần bước ra khỏi cửa,
chúng ta cũng đã thành công, và lập 1 kỷ lục thế giới về biểu tình trên mạng.
Chưa kể, với điều này, chúng ta đã phát minh ra 1 chiêu biểu tình rất mới: biểu tình ngồi nhà.
Cuộc biểu tình của 1 triệu người không tên, không địa chỉ, không rõ mặt,
nhưng ý nguyện thì không thể rõ ràng hơn.

Thách công an, chấp cường bạo, đố côn đồ - cái đám mà chúng ta gọi là côn an, côn binh -
và thách đố cả cái "chính quyền" mạt hạng này làm gì được chúng ta đấy!
Có giỏi thì cứ thử ra luật cấm biểu tình trên mạng!

Đạt được bước này, chúng ta sẽ có thể xuất chiêu dứt điểm:
chúng ta sẽ xuống đường cho Mùa Xuân Việt Nam,
cuộc xuống đường biểu tình của những Con Người Tự Do.
1 triệu con người đồng loạt xuống đường, đồng hành, đồng thanh thét lớn:
trả lại cho tôi Việt Nam Tự Do, Dân chủ.
trả lại cho tôi Việt Nam Tự Do, Dân chủ.

trả lại cho tôi Việt Nam Tự Do, Dân chủ.


Năm nay, 2014, chúng ta đã bước thêm 1 bước lớn:
cả trăm người đồng tình viết 1 câu đơn giản trên biểu ngữ của mình: "tôi muốn biết".
Biểu ngữ của mọi người tuy viết bằng nhiều kiểu khác nhau, nhiều câu khác nhau,
nhưng square1 chỉ đọc được 1 nghĩa, chỉ hiểu được 1 điều,
chỉ thấy 1 dòng chữ long lanh sáng,
dòng chữ "tôi yêu nước".

Cuộc lên tiếng cho Mùa Xuân Việt Nam của chúng ta đã tiến thêm 1 bước.

square1 muốn...
               (viết đến đây thì các Quan xộc đến)

Quan nạt:  Mày lại còn muốn gì nữa?

- Thưa, square1 chỉ muốn tham dự vào phong trào Chúng Tôi Muốn Biết của Mạng Lưới Blogger Việt Nam mà thôi.

- Thế mày muốn biết cái gì?

- Thưa, không có gì nhiều. Giống như mọi người, square1 chỉ muốn biết tất cả những điều mà trước giờ Đảng bưng và bít, như nội dung về mật ước Thành Đô chẳng hạn.

- Mày không có quyền này.

- Vậy square1 muốn biết vì sao square1 không có quyền được biết?

- Vì Đảng đã vạch rõ: chúng mày chỉ được biết những gì Đảng cho biết.
Chúng mày chỉ được hỏi những gì Đảng cho phép hỏi.
Và chúng mày chỉ được nói những gì Đảng cho phép nói.

- Thưa vì sao Đảng lại có những quyền này?

- Vì Đảng ta là Đảng lãnh đạo.
Đảng đã dạy: yêu nước là yêu Đảng, mà yêu Đảng là tuân theo những điều Đảng dạy.
Đây là bổn phận của chúng mày.
Đảng không dậy yêu nước là đi hỏi Đảng đã làm gì bao giờ.
Chất vấn Đảng là phạm thượng, là hư, là hỗn,
thế cho nên Quan Tổng Bí Thư đã phải mắng rằng chúng mày là rất suy thoái đạo đức!

- Té ra là thế.
Riêng square1 chỉ muốn hỏi 1 điều.

- Cứ hỏi.

- Thưa Quan, Đảng ta tự nhận là cướp được chính quyền từ tay Chính Phủ Trần Trọng Kim từ năm 1945, sao tới nay Đảng ta chưa đổi danh thành Đảng Cướp quang dzinh cho nó... "danh chính ngôn thuận"?

Vũ khí của chúng ta - Dân Làm Báo



Square1 (Danlambao)
danlambaovn.blogspot.com

Quyền được biết

Bài viết hưởng ứng chiến dịch “Chúng tôi muốn biết” của Mạng lưới Blogger VN.

Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi - Ngày 28 tháng 9 mỗi năm được gọi là Ngày quốc tế Quyền được biết (International Right to Know Day). Ngày này đã được đề nghị từ năm 2002 trong một cuộc mít-tinh của các Tổ chức Tự do Thông tin khắp thế giới tại Sofia, Bulgaria vào chính tháng 9 ngày 28. Các tổ chức này và những người ủng hộ họ trên toàn cầu đã đánh dấu ngày đó bằng nhiều hoạt động nhằm tán dương và khơi dậy ý thức về quyền thông tin (theo Wikipedia).

Quyền được biết hẳn nhiên bắt nguồn từ quyền được sống của con người. Hiểu theo nghĩa rộng, quyền được sống là quyền tồn tại như một hữu thể có hồn có xác, có yếu tố thể chất và yếu tố tâm linh mà cần phải được thường xuyên cung cấp thực phẩm, thường xuyên chăm sóc bồi dưỡng. Thực phẩm vật chất cho xác và thực phẩm tinh thần cho hồn. Xác nhận thực phẩm vật chất chủ yếu qua việc dinh dưỡng ăn uống và hồn nhận thực phẩm tinh thần chủ yếu qua việc học hỏi tìm hiểu. Và việc đó làm nên hai quyền cơ bản của con người: quyền được ăn và quyền được biết. Giam người ta trong đói khát và giữ người ta trong ngu dốt là hai trọng tội, nhất là đối với những kẻ có quyền lực và trách nhiệm.

Nay xin nói về quyền được biết.

Vì mỗi cá nhân vừa là một con người tồn tại trong trời đất vừa là một công dân tồn tại trong xã hội, nên quyền được biết cũng có hai khía cạnh: quyền được biết trong tư cách con ngườiquyền được biết trong tư cách công dân:

1- Quyền được biết trong tư cách con người

a. Trước hết là quyền được biết để có khả năng tồn tại. Điều này đòi hỏi con người phải được truyền đạt kiến thức và kỹ năng qua việc giáo dục học đường và giáo dục nghề nghiệp. Ví dụ phải biết chữ để tiến bộ trong tri thức, biết cách giữ gìn và gia tăng sức khỏe để sống an vui yên hàn, biết một nghề nghiệp để sinh nhai mà sống no đủ. Thành ra một nhà cầm quyền không tạo điều kiện để người dân có được một kiến thức văn hóa tối thiểu (ví dụ chẳng những không cung cấp giáo dục miễn phí cơ bản mà còn chặt chém phụ huynh và học sinh mọi cấp với học phí và phụ phí đủ kiểu, khiến cho hàng triệu thanh thiếu nhi không thể đến trường hoặc phải sớm rời trường...), không tạo điều kiện để người dân được có một nghề nghiệp vững chãi và sống được bằng nghề đó (ví dụ đào tạo ồ ạt để rồi không dùng, tốt nghiệp xong thì đành thất nghiệp, có bằng đỏ vẫn phải thua hay phải có thêm bằng vàng, làm việc không đúng với khả năng đã được đào tạo, lấy đất nông dân nhưng không giúp họ chuyển nghề...), một nhà cầm quyền như thế rất đáng lên án.

b. Thứ đến là quyền được biết để có khả năng ứng xử. Ứng xử đây, trước hết là phản ứng tốt đẹp trong những vấn đề liên quan tới người khác, theo chuẩn mực đạo đức nhân nghĩa lễ trí tín (nói kiểu Đông phương). Thành ra một nền giáo dục thay vì giúp hiểu biết và thấm nhuần các giá trị đạo đức chuẩn mực này, lại dạy dỗ hay dung túng cho học sinh ngay từ nhỏ thói gian dối, bạo hành, vô lễ, thói đạt thành tích giả, thói theo dõi để báo cáo về thầy và bạn... hoặc nhồi nhét những điều dối trá, dạy bảo những kiểu ngụy biện, đưa ra cho học sinh lý tưởng sống hư ảo (ví dụ xã hội chủ nghĩa), những tấm gương giả tạo, không bao giờ hiện hữu thật hay không bao giờ đạo đức thật (vì dù có được tô vẽ, các em rồi đây vẫn khám phá ra được đó là những kẻ gian hùng, tàn độc...) hòng tạo nên những ngu trung cho chế độ, một nền giáo dục chính trị hóa như thế thật tai hại và đốn mạt, vì giết cả bao thế hệ con người, gây hiểm nguy cho tương lai lâu dài của dân tộc.

Ứng xử còn có nghĩa là phản ứng chính đáng trong những vấn đề liên quan tới bản thân, nghĩa là biết được tất cả các nhân quyền cơ bản mà mình phải được thụ hưởng và nếu chưa có thì phải đòi hỏi. Các nhân quyền cơ bản này, nhân loại văn minh đã trình bày trong các Tuyên ngôn lẫn Công ước quốc tế nhân quyền của Liên Hiệp Quốc và được tóm tắt thành 26 quyền: 8 quyền về thân thể, 6 quyền về an cư, 8 quyền về lạc nghiệp, 4 quyền về tự do dân chủ. Khốn nạn thay một nhà nước, vì những toan tính chính trị, đã ký nhận hết mọi văn kiện quốc tế đó như ai, nhưng chẳng bao giờ phổ biến cho quốc dân của mình biết, thậm chí còn ra tay đàn áp những công dân phổ biến chúng, tổ chức hội thảo hay học hỏi về chúng. Có lúc lại còn cho tay chân lếu láo biện bạch: luật quốc gia hơn luật quốc tế, quyền đất nước cao hơn quyền con người, văn hóa nước ta khác với văn hóa thiên hạ!?!

Nhưng vì con người, ngoài hai chiều kích thể chất và trí tuệ, còn có chiều kích tâm linh, nghĩa là có quan hệ với thế giới siêu việt, với các hữu thể thiêng liêng (gọi chung là thần thánh, Trời Phật...), để tìm ra ý nghĩa và cùng đích cho cuộc sống, nỗi khổ lẫn cái chết của mình, từ đó làm cho kiếp đời mình hạnh phúc, xã hội mình tốt đẹp. Thành ra con người còn có quyền được biết về các tôn giáo là nơi giới thiệu, trình bày cũng như giúp tiếp xúc gặp gỡ thế giới ấy, các hữu thể siêu việt ấy. Thế nhưng cái chế độ vô thần toàn trị đã luôn tìm cách tước quyền biết đạo và sống đạo của con người: hoặc cấm cản tiêu diệt, hoặc xuyên tạc vu khống, hoặc công cụ hóa các giáo hội. Không cho tôn giáo có phương tiện truyền thông đại chúng lẫn góp phần vào giáo dục (chỉ dạy mẫu giáo), đưa ra chiêu bài “đạo pháp và xã hội chủ nghĩa” hay “Phúc Âm hòa hợp với ý thức hệ”, cắt xén Thi văn giáo lý của Đức Huỳnh Giáo chủ, cấm sử dụng cơ bút (thông linh học) Cao Đài... là một vài thí dụ.

2- Quyền được biết trong tư cách công dân

Nhân dân với tư cách là người làm chủ toàn thể đất nước, là người ủy nhiệm công việc cho giới lãnh đạo chính trị, là người đóng thuế nuôi bộ máy cầm quyền, đương nhiên có quyền được hiểu biết và được can dự vào những gì liên quan tới việc biên soạn luật pháp, việc dự thảo chính sách, việc quản lý kinh tế, việc điều hành quốc gia, việc bang giao quốc tế, việc bảo vệ bờ cõi, việc thực thi pháp luật...

Đảng và nhà cầm quyền muốn cho dân biết rằng mình cũng ý thức chuyện này nên đã không ngừng giương cao các khẩu hiệu: “Nhân dân là chủ, cán bộ là đầy tớ”, “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”, “Đảng CSVN... chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình” (Hiến pháp đ. 4). Rồi thì dùng vô số chữ “ủy” (có lẽ hơn mọi chế độ trong lịch sử loài người): “đảng ủy”, “chính ủy”, “quân ủy”, “ủy ban”, “ủy viên”, “tỉnh ủy”, “huyện ủy”, “xã ủy”... Nhưng trong thực tế, họ hành xử như những đầy tớ, kẻ thừa ủy, hay như những chủ nhân, lãnh chúa, chủ tể, chẳng thèm nói cho dân biết, chẳng thèm đáp lời dân hỏi, chẳng hề chịu trách nhiệm trước dân thì ai nấy đều rõ.

a. Trước hết là quyền được biết sự thật, sự thật lịch sử Dân tộc và sự thật xã hội Việt Nam. Việc trình bày các loại sự thật này đòi hỏi một nền học thuật nghiên cứu vô tư và một nền báo chí truyền thông liêm chính, không bị đảng hóa, chính trị hóa, công cụ hóa. Mọi bộ sách sử, giáo khoa sử, mọi bộ bách khoa nổi tiếng và giá trị của thế giới văn minh dân chủ đều là của tư nhân, chẳng hạn William và Ariel Durant với bộ “Câu chuyện của nền văn minh”, Arnold Toynbee với bộ “Nghiên cứu lịch sử”, chẳng hạn bộ bách khoa Britannica tại Anh quốc, bộ Compton’s tại Hoa Kỳ...

Đang khi đó thì Viện Sử học VN được Ban chấp hành Trung ương đảng rồi Thủ tướng ra quyết định thành lập và nay trực thuộc Ủy ban Khoa học xã hội. UB này có ra một bộ Lịch sử VN 2 cuốn tổng cộng 799 trang (ấn bản 1976) nhưng phần về ông Hồ Chí Minh và đảng CS đã dày tới 219 trang rồi. Trong cuốn 1, trang 261, UB lại dám bỏ câu cuối cùng trong bài Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi: “Thế là nhờ trời đất, tổ tông, khôn thiêng che chở, giúp đỡ cho nước ta vậy”. Bộ Từ điển Bách khoa VN (4 cuốn, khoảng 4000tr.) “được biên soạn với sự tổ chức và chỉ đạo của Nhà nước” thì đã bị vô số học giả và độc giả phê bình nát bét (x. Wikipedia). Còn sách giáo khoa thì che giấu lịch sử (chẳng biết Hai Bà Trưng chống kẻ thù nào) hay xuyên tạc lịch sử (Hoàng Sa Trường Sa là của Tàu cộng)! Ngày 08-09 hôm nay, tại Bảo tàng Lịch sử Quốc gia (Hà Nội) có trưng bày chuyên đề “Cải cách ruộng đất năm 1946-1957” trong đó có mục “Sai lầm và sửa chữa sai lầm; Hoàn thành thắng lợi”. Phải chăng nhà cầm quyền lại sắp tuyên truyền xuyên tạc về vụ việc long trời lở đất này? Sau hơn nửa thế kỷ, phải chăng CS vẫn cố chấp không nhận cái tội tày đình giết nông dân tài giỏi, diệt nhân sĩ uy tín và cướp bóc ruộng đất của dân cho đảng? Thành ra, quyền được biết sự thật lịch sử của dân đòi hỏi không được đem tiền thuế của dân để kiến tạo cái gọi là viện sử học nhà nước, một hệ thống báo chí công cụ và một dàn dư luận viên đầy tớ, không được ra những sách nghiên cứu và giáo khoa “dưới sự chỉ đạo của đảng và nhà nước” đầy xuyên tạc sự thật.

b. Tiếp đến là quyền được biết và được dự vào những vấn đề của đất nước xã hội, cách trực tiếp hoặc cách gián tiếp qua các đại biểu đích thực của mình (dân biểu chứ không phải đảng biểu). Cụ thể, đó là những gì liên quan tới việc biên soạn luật pháp, việc dự thảo chính sách, việc quản lý kinh tế, việc điều hành quốc gia, việc bang giao quốc tế, việc bảo vệ bờ cõi...

Về luật pháp, chính sách, nhân dân cần phải được biết (có thể tham dự các phiên họp của quốc hội như tại các nước dân chủ), được hỏi ý kiến, được quyền đồng thuận, như trong Kiến nghị của nhóm 72 trí thức về HP mới đây: “Quyền lập hiến phải thuộc về toàn dân, chứ không thể thuộc về bất kỳ một tổ chức hay cơ quan nào, kể cả Quốc hội. Cần xác định rõ chủ thể quyết định, ban hành hiến pháp là nhân dân”. Thế nhưng trong chiến dịch lấy ý kiến nhân dân cho bản Hiến pháp mới rồi, chúng ta đã thấy cả một trò hề lừa đảo, một màn cưỡng bức trắng trợn và cuối cùng là việc bỏ xó mọi ý kiến xây dựng của người dân... Không ai quên được vào tháng 9-2009, viện Nghiên cứu Phát triển (IDS) đã tự giải thể để phản đối quyết định 97 của Thủ tướng nhằm giới hạn việc nghiên cứu và phản biện công khai các chính sách của nhà cầm quyền. Còn các Luật đất đai, Pháp lệnh tôn giáo tín ngưỡng, phải chăng đã có sự hỏi ý và đồng thuận của nông dân, tín đồ?

Về kinh tế, tài chánh, nhân dân có quyền được biết việc thu chi tiền thuế của nhân dân, việc lời lỗ của các công ty quốc gia, tập đoàn nhà nước, việc xử lý và khắc phục các hậu quả tai hại do các tổ chức kinh tế này gây ra cho công quỹ. Thế nhưng, từ ngày cầm quyền đến nay, đảng và nhà cầm quyền CS đã có khi nào công bố chi tiết chi tiêu hàng năm của chính phủ? đã giải trình đúng đắn các khoản vay quốc tế và việc sử dụng tiền viện trợ? đã trả lời công khai rành mạch cho dân về những thất thoát tài chánh? những món nợ công mà mỗi người dân đang phải gánh? Việc nhiều quan chức cao cấp nhận hối lộ trong vụ tiền polymer vẫn còn là một câu hỏi lớn đối với công luận.

Về bang giao quốc tế, an ninh quốc phòng, bảo vệ bờ cõi, từ lâu người dân đã mong mỏi đảng và nhà nước trình bày rõ ràng về công hàm Phạm Văn Đồng, về hiệp định biên giới năm 1999, hiệp định vịnh Bắc bộ năm 2000, nhất là về nội dung hội nghị Thành Đô năm 1990 vốn đang làm toàn dân hoang mang và sợ hãi. Nhiều cá nhân và tập thể công dân đang lên tiếng về vấn đề này, cụ thể là Thư ngỏ của 61 đảng viên ngày 20-07-2014, Chiến dịch “Tôi/Chúng tôi muốn biết” của Mạng lưới Blogger VN ngày 02-09 và kiến nghị của 20 tướng tá quân đội nhân dân trong cùng ngày. Nhìn thấy nhiều sự kiện chứng tỏ sự lệ thuộc, sợ hãi, nhượng bộ, thậm chí toa rập, đồng lõa của Hà Nội với Bắc Kinh từ sau hội nghị ấy, người dân tự hỏi phải chăng đảng CS đã quyết tâm biến VN thành tỉnh tự trị của Tàu cộng sau thời điểm 2020?

c. Cuối cùng là quyền được biết về việc nhà nước thực thi pháp luật. Điều này trước hết bao hàm quyền được tham dự các phiên tòa, nhất là các phiên tòa xử các vụ án chính trị. (Các nước văn minh dân chủ đã cho người dân thực hiện quyền này từ lâu). Nhưng một sự mỉa mai trắng trợn là mọi phiên tòa chính trị tại VN đều tự tuyên bố là “công khai” nhưng nhân dân đều bị từ cấm cản ngăn chận đến hành hung giam nhốt, chứng nhân có khi còn bị tống cổ dẫu có giấy mời của tòa án, còn thân nhân bị can thì hiếm khi được có mặt đầy đủ, điển hình như vụ xử bà Bùi Minh Hằng mới rồi. Bên cạnh quyền dân được biết việc thực thi luật pháp như một chứng nhân, còn quyền được biết như một can nhân. Nghĩa là khi vừa bị bắt hay trước khi bị thẩm vấn, công dân nghi phạm có quyền được biết theo điều gọi là “Lời cảnh báo Miranda” từ miệng cảnh sát: “Anh có quyền giữ im lặng và từ chối trả lời câu hỏi. Bất cứ điều gì anh nói cũng sẽ được dùng để chống lại anh trước tòa. Anh có quyền có luật sư trước khi khai báo với cảnh sát và luật sư sẽ hiện diện khi cảnh sát thẩm vấn anh. Nếu anh không thể tìm luật sư, anh sẽ được cung cấp một luật sư trước khi trả lời các câu hỏi. Anh có thể trả lời câu hỏi khi không có luật sư, nhưng anh vẫn có quyền ngưng trả lời bất cứ lúc nào để chờ đợi sự có mặt của luật sư”. Trong cái chế độ luôn tự xưng là “của dân, do dân, vì dân” rất ưu việt với “nền pháp chế xã hội chủ nghĩa đầy tính nhân đạo”, có bao giờ được nghi phạm được nghe những lời ấy? Nói gì đến việc các lời ấy tiếp đó được thực hiện hay không thực hiện?

Kết luận: Cộng sản là một chế độ ngu dân

Qua những điều trình bày ở trên về quyền được biết của con người và của công dân cũng như hiện tình thực thi quyền ấy tại nước CHXHCNVN, ta thấy rõ Cộng sản là một chế độ ngu dân. Ngu dân bằng cách tổ chức một nền giáo dục học đường và giáo dục cộng đồng tạo con người thành những thần dân và công cụ cho đảng. Ngu dân bằng cách tổ chức một nền thông tin đầy bưng bít che giấu, dối trá lọc lừa và vu khống ngụy biện, để chỉ còn đảng nổi lên như một chuẩn mực sự thiện, suối nguồn sự thật và quan tòa công lý. Ngu dân bằng cách tổ chức một nền chính trị loại công dân ra ngoài tất cả mọi hoạt động của đảng cầm quyền, mọi vấn đề của đất nước mà công dân có quyền hiểu biết và can dự, để đảng tự do tung hoành hầu nắm chắc mãi mãi quyền lực và quyền lợi, túi bạc và ngai vàng, dẫu với giá trở thành thái thú cho kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc.

Huế ngày 08-09-2014

Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi, Khối 8406, Hội đồng LTVN, Hội NBĐL, Hội CTLT.