PV Thanh Hà: "THẰNG LƯU MANH" NGUYỄN LÂN TRUNG...


PV Thanh Hà

"THẰNG LƯU MANH" NGUYỄN LÂN TRUNG...

Nguyễn Lân Trung năm nay bước vào tuổi 64. Vài tháng trước, hắn còn dài mặt vì lần thứ 2 liên tiếp bị loại ở vòng gửi xe khi làm hồ sơ đăng ký chức danh GS ngành Ngôn ngữ học (Hà Nội mùa "vét" GS còn trượt, lại trượt ở cái ngành GS, PGS nhiều như nấm sau mưa thì đủ biết "chất" và "trình" của hắn đến đâu), thế mà nay hắn đã lại nhơn nhơn.

Hẳn có người sẽ hỏi tôi: Nguyễn Lân Trung ngần ấy tuổi, sao lại gọi là "thằng"? Xin thưa, người Việt ta chỉ định danh là "thằng lưu manh" chứ không ai nói "anh... lưu manh", "chú... lưu manh" hay "thầy... lưu manh" cả. Lân Trung vừa có những điệu bộ, cử chỉ vô cùng "lưu manh" mà khi bị vạch mặt, còn cãi chày cãi cối rất vô liêm sỉ.

Trong chiến công, chiến tích của các em/các cháu đội bóng đá U23 quốc gia tại sân chơi châu lục đầu năm 2018 này, Trung không hề có bất cứ đóng góp nào. Thế nhưng, khi các cầu thủ trẻ của chúng ta giễu hành trên một chiếc xe bus trong ngày mừng công, Trung lại đứng ở vị trí trung tâm đón nhận mọi lời tung hô, xưng tụng. Lúc thì hắn giơ cao tay lên, lúc lại đập xuống, khi thì chém vào không khí... Nhìn điệu bộ Trung lúc ấy, tôi lại nhớ đến nhân vật Xuân Tóc Đỏ của nhà văn Vũ Trọng Phụng: 

"Quần chúng nông nổi ơi! Mi đã biết đâu cái lòng hy sinh cao thượng vô cùng (nó vỗ vào ngực) nó khiến ta phải chối từ danh vọng riêng của ta đi, để góp một phần vào sự tiến bộ trong trật tự và hoà bình của tổ quốc! (...) Hỡi quần chúng! Mi không hiểu gì, mi oán ta! Ta vẫn yêu quý mi mặc lòng mi chẳng rõ lòng ta!... Thôi giải tán đi, và cứ việc an cư lạc nghiệp trong hoà bình và trật tự!".

Xuân Tóc Đỏ và Nguyễn Lân Trung đúng là hai "thằng lưu manh", đại bịp. Các nhà văn của ta ở đâu hết cả rồi, còn chần chừ gì nữa mà không đưa Nguyễn Lân Trung vào tiểu thuyết?
Previous Post
Next Post
Related Posts