Luân Lê
“ĂN” MỪNG
Trong suốt nhiều ngày qua các bạn trẻ đã phải dầm mình trong rất nhiều trận đấu khắc nghiệt và kéo dài hàng tiếng đồng hồ trước khi phải thi đấu trong mưa tuyết với cái lạnh thấu xương âm 2 độ C ở trận cuối cùng chiều qua, và rồi chỉ sau một đêm nghỉ ngơi lại phải ngồi trên chuyến bay kéo dài mấy tiếng đồng hồ để trở về trong buổi chiều ngày kế tiếp.
Thế nhưng các bạn trẻ đang phải trải qua những thủ tục hình thức dài dòng và vô cùng mệt mỏi, ngay cả trên chuyến bay cũng phải chịu cảnh trình diễn lố bịch đến vô văn hoá của những mỹ nữ hở hang. Khi đáp xuống sân bay di chuyển thì tắc đường, rồi gặp gỡ các quan chức, sau đó là thủ tục vào lăng báo công, và cuối cùng là ra sân vận động Mỹ Đình để tiếp tục tham dự lễ ăn mừng được tổ chức kéo dài suốt từ tối cho đến giờ vẫn chưa kết thúc trong khi họ còn chưa được ăn một bữa ăn chính thức nào.
Tôi còn nhớ thủ môn Bùi Tiếng Dũng chỉ muốn “về làm việc nhà giúp mẹ”. Thế mà các bạn lại phải trải qua đủ thứ bi hài trên suốt hành trình trở về cho đến thủ tục rườm rà và màu mè khi đặt chân lên trên mảnh đất quê hương.
Mọi người có đủ mệt mỏi với tất cả những gì xảy ra không?
“ĂN” MỪNG
Trong suốt nhiều ngày qua các bạn trẻ đã phải dầm mình trong rất nhiều trận đấu khắc nghiệt và kéo dài hàng tiếng đồng hồ trước khi phải thi đấu trong mưa tuyết với cái lạnh thấu xương âm 2 độ C ở trận cuối cùng chiều qua, và rồi chỉ sau một đêm nghỉ ngơi lại phải ngồi trên chuyến bay kéo dài mấy tiếng đồng hồ để trở về trong buổi chiều ngày kế tiếp.
Thế nhưng các bạn trẻ đang phải trải qua những thủ tục hình thức dài dòng và vô cùng mệt mỏi, ngay cả trên chuyến bay cũng phải chịu cảnh trình diễn lố bịch đến vô văn hoá của những mỹ nữ hở hang. Khi đáp xuống sân bay di chuyển thì tắc đường, rồi gặp gỡ các quan chức, sau đó là thủ tục vào lăng báo công, và cuối cùng là ra sân vận động Mỹ Đình để tiếp tục tham dự lễ ăn mừng được tổ chức kéo dài suốt từ tối cho đến giờ vẫn chưa kết thúc trong khi họ còn chưa được ăn một bữa ăn chính thức nào.
Tôi còn nhớ thủ môn Bùi Tiếng Dũng chỉ muốn “về làm việc nhà giúp mẹ”. Thế mà các bạn lại phải trải qua đủ thứ bi hài trên suốt hành trình trở về cho đến thủ tục rườm rà và màu mè khi đặt chân lên trên mảnh đất quê hương.
Mọi người có đủ mệt mỏi với tất cả những gì xảy ra không?
