18/06/2017

Lật lọng cam kết với người Đồng Tâm để cố tránh nguy cơ tiềm ẩn

Kông Kông (Danlambao) - Sự kiện Đồng Tâm nổ lớn từ vụ quân đội và công an Hà Nội đi xe số đỏ lừa phỉnh cụ Lê Đình Kình và mấy người khác ra bên ngoài để xác định ranh giới đất đang tranh chấp, rồi dùng vũ lực bắt giam, trong đó cụ Kình có 82 tuổi đời, 55 tuổi đảng bị Trung tá công an Trần Thanh Tùng, Phó trưởng công an Huyện Mỹ Đức trực tiếp đá cụ mạnh đến nỗi bị “bay đi”, gãy xương đùi. Hơn 16 phút cụ Kình trực tiếp trả lời trên Live stream fb Vũ Hằng & Ha Thi Thanh Vi tại đây.[1]

Vì quân đội và công an bất chấp luật pháp, bắt lãnh đạo một cách tùy tiện nên người Đồng Tâm phải tự bảo vệ mình. Họ rào làng tổ chức phòng thủ, là sự phòng thủ chính đáng. Rồi, thay vì tìm cách giải thích, lãnh đạo Tp Hà Nội lại điều cả ngàn cảnh sát cơ động đến bao vây xã với mục đích đàn áp như đã từng diễn ra khắp nơi, đưa đến bất ổn xã hội. Thế nhưng, một lực lượng tinh nhuệ được trang bị đầy đủ vũ khí chuyên về đàn áp chống bạo động 38 người, gồm cán bộ địa phương, bỗng dưng bị người dân tay không tất sắt “bắt làm tù binh” mà không hề xảy ra xô xát! Việc nầy chỉ có thể hiểu là chính lực lượng nầy tự buông vũ khí để tránh đổ máu. Lý do nào họ đầu hàng thì chỉ có thể suy đoán vì chắc chắn không một ai trong số họ dám nói ra sự thật. Nên, có thể hiểu là, chính nhóm cảnh sát cơ động đó ý thức được việc chống tham nhũng và tự bảo vệ quyền lợi của người Đồng Tâm là chính đáng, dùng vũ lực tấn công là sai trái. Nếu tấn công người dân hiền lành, chất phát, vẫn tin vào đảng như thế thì chẳng khác gì tấn công vào người thân của chính họ. Vì hầu hết trong số họ cũng xuất thân từ thành phần như người Đồng Tâm.

Đây là điều chế độ lo sợ nhất nhưng tuyệt đối im lặng. Vì hé lộ đương nhiên sẽ nhanh chóng lan ra cả nước. Câu khẩu hiệu “công an còn đảng còn mình” coi như đã bị “tự diễn biến chứ còn là gì nữa” như lời của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Nếu công an là “thanh kiếm và lá chắn” của đảng mà quay về với nhân dân thì chắc chắn chế độ phải sụp đổ.

Cũng qua clip cho thấy Cụ Lê Đình Kình cho dù bị nhóm quân đội và công an dùng bạo lực còng tay, đá gãy chân, bắt “ném lên xe như một con vật” và không còn có thể hy vọng đi đứng trở lại bình thường nhưng cụ vẫn nhất quyết xác nhận là tuyệt đối tin ở đảng. Cụ và người Đồng Tâm chỉ chống bọn tham nhũng. Một xác tín như vậy thì liệu việc công an Hà Nội đang khởi tố vụ án về 2 tội bắt giam người trái pháp luật và tội hủy hoại tài sản nhằm mục đích gì, phải chăng vì phải thi hành đúng theo luật? Nếu thế thì đã có câu trả lời: Chính công an đối với dân lành rất tàn độc trên cả nước nhưng có mấy khi bị truy tố đúng theo luật?

Trở lại với Đồng Tâm, trước khi ông Chủ tịch Hà Nội trực tiếp vô đối thoại và giải cứu 38 người chắc chắn ông phải được sự ủy nhiệm của Thành ủy, cũng có thể là của Bộ Chính trị, vì Hà Nội là Thủ đô. Do đó khi viết giấy cam kết có 3 điều (1) sẽ cho điều tra trường hợp Cụ Lê Đình Kình bị gãy chân, (2) không truy cứu hình sự người Đồng Tâm và (3) điều tra việc người Đồng Tâm khiếu kiện vì bị cướp đất, phải hiểu đó là quyết định của cấp cao nhất trong đảng. Mà đảng lãnh đạo toàn diện như đã viết trong Hiến Pháp. Là lãnh đạo cả Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp trên thực tế! Vì thế theo phân tích của một số luật sư cho rằng chiếu theo pháp luật thì bản cam kết viết tay của Chủ tịch Nguyễn Đức Chung vô giá trị là không chính xác. Vì chuyện áp dụng đúng theo luật chỉ có trong thể chế Dân chủ với Tam quyền phân lập.

Trong bối cảnh hừng hực căm phẫn và nghi ngại lúc Chủ tịch Hà Nội vô Đồng Tâm thì nội dung bản Cam kết viết như thế là hợp tình hợp lý.

Vì thế, sau khi bản cam kết được phổ biến ông Nguyễn Đức Chung đã được một số trí thức ca ngợi là có tính cách “bước ngoặt” trong cách cai trị của đảng, hoan hô đảng đã chịu đối thoại... đó là điều đảng rất mong đợi để dư luận lắng xuống.

Bây giờ, khi đang tạm lắng thì công an Hà Nội lại khởi tố nội vụ. Vì nếu không khởi tố để răn đe thì sẽ có vô số vụ Đồng Tâm khác xảy ra trên cả nước. Đó là điều vô cùng nguy hiểm cho chế độ.

Vì, với Đồng Tâm chỉ là một xã mà người dân vẫn còn tin vào đảng nhưng ở những nơi khác, đặc biệt là phía Nam, thì không mấy ai còn tin vào đảng nữa nếu không muốn nói là căm thù. Vì thế từ lâu chế độ phải dựa vào quân đội để tồn tại nên dù có bị lộng hành vẫn không dám đụng đến. Nhan nhãn khắp cả nước, ở đâu có 2 chữ “quốc phòng” là ở đó coi như bất khả xâm phạm. Điển hình bên cạnh phi trường Tân Sơn Nhứt đang quá tải trầm trọng lại có một sân golf đẳng cấp... Không những thế, cả nước vẫn đang phẫn nộ về thảm họa môi trường do Formosa gây ra nhưng nhà nước đã đi đêm nhận tiền nên quyết tâm bảo vệ, bất chấp đời sống hàng triệu người dân khốn khổ, bất chấp hàng chục ngàn người biểu tình phản đối...

Xã hội còn có vô số ngòi nổ khác nữa và có thể bùng phát bất cứ lúc nào.

Vì thế, dù biết việc lật lọng trên giấy cam kết với người Đồng Tâm sẽ bị công luận lên án gay gắt nhưng đảng vẫn phải làm. Thà hy sinh sinh mạng chính trị của một “đồng chí” cấp Trung ương còn hơn là chịu nguy cơ tiềm ẩn “thanh kiếm và lá chắn” quân đội và công an của chế độ noi gương 38 cảnh sát cơ động phản tỉnh, buông súng, tự nguyện quay về với nhân dân.

(17/6/2017)

0 comments:

Đăng nhận xét