17/07/2017

Đừng lặng im mãi thế

Trần Thảo (Danlambao) - Từ lúc còn ngồi ở bậc tiểu học cho tới khi bước vào giảng đường đại học, tâm hồn tôi luôn choáng ngợp với những tấm gương dũng liệt của tiền nhân. Tôi đã từng mơ hào khí Lam Sơn anh hùng vạn trượng; mơ thành người Quang Trung vào thành Thăng Long mà chiến bào còn hoen vết máu quân thù. Bên cạnh đó, tôi cũng xúc động biết bao khi nhị vị Trưng Nữ Vương trầm mình nơi Hát Giang tuẫn tiết, tránh rơi vào tay quân dữ Hán triều; máu nóng rộn ràng vì câu nói lẫm liệt của Triệu Thị Trinh: "Tôi muốn cỡi cơn gió mạnh, đạp bằng sóng dữ, chém cá tràng kình ở biển đông, đánh đuổi quân Ngô, giành lại giang sơn, cởi ách nô lệ, chứ tôi không muốn khom lưng làm tì thiếp người ta."

Lịch sử của dân tôi đã được điểm tô như thế, bởi những bậc anh hùng đầu đội trời chân đạp đất; bởi những nữ lưu dù đối diện với cái chết vì tổ quốc, vì đồng bào mà cũng không một chút mày chau!

Lịch sử vẫn còn đó. Nhưng sao trong tôi, bây giờ lại trở nên vô cùng xa lạ như thế?

Bây giờ tôi không còn được nghe những sự tích anh hùng. Bên tai tôi ngày nay toàn là những lời hèn mạt của lũ quan chức cao vời, nhưng trong đầu không có lấy một chút tự trọng, mà đầy ắp những cặn bả của một tâm thức nô lệ ngoại bang, sẵn sàng uốn gối làm nô tài cho giặc Tàu phương bắc.

Một ông bộ trưởng quốc phòng, mà không có sống lưng, nơm nớp lo sợ "tinh thần chống tàu" như thế của nhân dân sẽ rất nguy hiểm! Một ông tổng bí thư mà phải gập mình cúi sát chào hoàng đế Hồ Cẩm Đào, tư thế của Nông Đức Mạnh trông rất giống một tên thái giám đón vua.

Trước mắt tôi là hình ảnh cựu Chủ Tịch quốc hội cộng sản Nguyễn Sinh Hùng quỳ lạy tượng thần Mao Trạch Đông; là hình ảnh ngồi hỏng chân của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi qua Bắc Kinh chầu hầu Tập Cận Bình. 

Khắp nơi trên đất nước Việt Nam ngày nay đã tràn lan những biệt khu dành riêng cho người Tàu, mà người Việt Nam bản địa không được phép bén mảng. Người dân Việt đói nghèo không có việc làm kiếm cơm, phải lo tìm cách chạy vạy tiền bạc, lo lót con đường xuất khẩu lao động, có nhiều trường hợp tiền mất tật mang, mang nợ ngập đầu, trong khi đó thì nhà nước Việt Nam lại cho phép công nhân Trung cộng nhập khẩu Việt Nam làm việc. Sự phân công lao động bất hợp lý như thế vì sao lại xảy ra trên đất nước này? Nó cho ta thấy ai mới là mang tâm thức nô lệ, dù lũ dư luận viên có mồm năm miệng mười, che chắn cho cái mặt xấu xa của chế độ thì cũng không thể nào, vì sự thật đã lộ ra trắng đen rõ ràng.

Và có vẻ như lời tuyên bố của Lê Duẩn khi nói về chiến tranh Việt Nam "Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô và Trung  Quốc!" còn chưa đủ để làm cho bộ mặt của lịch sử Việt Nam bị biến dị, thê thảm, thì ngày nay lại bồi thêm lời tuyên bố của một nữ Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Quảng Ninh, bà Vũ Thị Thu Thủy: "xin đừng vì một vài đảo nhỏ ở biển Đông mà làm mất đi tình hữu nghị láng giềng tốt đẹp giữa hai nước, bởi nếu không có đảng cộng sản Trung Quốc chống lưng, đảng ta không thể tồn tại cho đến ngày hôm nay." 

Một phó chủ tich UBND của tỉnh Quảng Ninh mà trắng trợn tuyên bố như thế, giữa bàn dân thiên hạ, thì quả thực là không còn gì để nói! Cái tâm thức nô lệ ấy đã được chế độ uốn nắn, đúc khuôn từ lâu để chờ giao đất nước này vào tay của Tàu cộng.

Này chị, này anh
Đừng giữ mãi lặng im
Hãy cùng nhau lên tiếng
Cho đất nước này một cơ hội hồi sinh
Hào khí nữ nhi, vọng tiếng trống Mê Linh
Đồn Ngọc Hồi, Bắc Bình Vương thúc trận
Tổ tiên ta ngàn đời uy chấn
Cớ sao con cháu bây giờ
Nỡ cúi mặt làm thinh?

17.07.2017

0 comments:

Đăng nhận xét